TÔI CÓ LÀ CHI CŨNG NHỜ ƠN CHÚA

Thứ hai - 27/09/2021 10:45
Nhà thơ công giáo LÊ ĐÌNH BẢNG rất có duyên nợ với Giáo xứ Châu Sơn - BMT; năm 2001, ông đã từng đến giao lưu, tọa đàm với anh em Đoàn Tráng niên Giáo xứ trong dịp mừng lễ Chúa Kito Vua, Bổn mạng Đoàn. Sau này, ông vẫn giữ mối tương quan thân tình với ông Trần Ngọc Hạnh, nguyên Đoàn trưởng Tráng niên thời kỳ đó(2001) cũng như với Cha Ân Đức Trần Ngọc Hoan, nhiều bài thơ của ông đã được Lm nhạc sĩ Ân Đức phổ nhạc. Trong những ngày thanh thản giữa mùa dịch Cô Vid - 19; ông có sáng tác bài thơ TÔI CÓ LÀ CHI CŨNG NHỜ ƠN CHÚA gởi đến Trang Tin Điện tử Giáo xứ. BBT chân thành cảm ơn lòng quý mến của Nhà thơ và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc gần xa
nhà thơ Fr S. Lê Đình Bảng
nhà thơ Fr S. Lê Đình Bảng



TÔI CÓ LÀ CHI  CŨNG NHỜ ƠN CHÚA

Francis Assisi Lê Đình Bảng

Tạ ơn Chúa, đã cho tôi được sống
Hít thở no nê sinh khí đất trời
Và thấm nhuần ơn mưa móc sinh sôi
Trong gió lá của bốn mùa suối tưới

Tôi lớn khôn giữa hoa đồng, cỏ nội
Với ngọt bùi, cay đắng của trần gian
Với chim muông cùng bờ bãi, non ngàn
Cũng khao khát những gạo tiền, cơm bánh

Cả những lao đao, khổ hình, khổ hạnh
Ấp yêu tôi trong bóng cánh của Ngài
Bao nhiêu gánh gồng nặng trĩu trên vai
Ra nhẹ tếch, tang bồng theo cơn gió

Tôi có là chi, cũng nhờ ơn Chúa
Vui cái vui của em bé được quà
Hát bài đồng dao “thả đỉa ba ba”
Em lên bờ, tôi lò cò xuống ruộng

Theo lũ chuồn bay ra bè rau muống
Xem trời ghen mưa, sấm chớp ầm ào
Tội nghiệp thân cò lộn cổ xuống ao
Trong gian truân, tôi vẫn còn được sống

Càng có tuổi, về già, càng trống rỗng
Đi hết vòng đời, còn lại gì không ?
Lòng mình hẹp, sao cảm thấy mênh mông
Kiễng chân mãi, nhìn không hơn ngọn cỏ

Tôi được ngần này, cũng nhờ ơn Chúa
Bạn thân quen, giờ mỗi phận, mỗi người
Có kẻ trùm mền, thèm mảnh áo tơi
Có kẻ phong phanh, quần đùi, áo lá

Số mạng của tôi, canh cô, mồ quả
Thất thổ, vong gia, gạo chợ, nước sông
Ra chốn ba quân, như bị trời trồng
Gan ruột, hình hài xác xơ rơm rác

Hỏi duyên sớm phai, hay tình đã nhạt ?
Có đôi mắt nào khóc buổi vu quy
Hay chỉ là một giọt nước tràn ly
Hôm qua khác và bây giờ đã khác ?

Vào sổ đoạn trường, thói đời khinh bạc
Mấy ai thương kẻ gác cửa đền thờ
Người cận vệ già chinh chiến thuở xưa
Nhớ chuyện của mình, tủi thân, đau xót

Nếu sa ngã trước mật đường, dỗ ngọt
Biết tìm nơi nao, nẻo đất, phương trời
Mình với mình, sao khoảng cách, xa xôi
Hương khói nhạt nhoà, phất phơ đền miếu

Cả những lúc còn ngó nghiêng, đàng điệu
Đời đương Xuân, nhan sắc, lắm yêu chiều
Đừng bỏ tôi, cành lau dập, hắt hiu
Cây cải về trời, rau răm ở lại

Nén bạc Chúa trao, có sinh lời lãi
Một thành hai, năm sáu chục, mười mươi ?
Hay sợ, đem chôn, giấu biệt mọi người
Bởi đến lúc, hơi sức tàn, mỏi cánh

Trong phút gian nguy, cả khi bất hạnh
Dù phải cắn rơm, cắn cỏ, ngậm cười
Là sao trên trời, cát biển ngoài khơi
Trong nỗi mong manh, tôi nhìn rất rõ

Chúa ở trong tôi. Tôi nương nhờ Chúa
Thật thẳm sâu, tôi thấy Chúa bồng bềnh
Trong nhịp phù du, vô thức, chông chênh
Cả trong ám ảnh mùa màng ôn dịch

Ngày đêm khát khô mạch nguồn Bí Tích
Buồn, trông giáo đường, cửa đóng, then cài
Hai năm rồi, cứ hàm thụ, on - line
Như tượng đá ngoài công viên vô cảm

Hãy dẫn tôi đi, chân trần, áo nhặm
Một mình tôi, vầng trăng muộn, đêm rằm
Trong nỗi cô đơn, có Chúa ghé thăm
Được ngủ giấc thật sâu trong bụng cá

Đấy là hành hương, để thành chánh quả
Để mang ơn, ơn được sống làm người.
Lạy Chúa Trời, đoái thương, nghe tiếng tôi
Cây đàn cũ, phím tơ chùng, tan tác.

 

img 0981
Nhà thơ Lê Đình Bảng giao lưu với Tráng niên Châu sơn năm 2001

Tác giả bài viết: Lê Đình Bảng

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây