BÃO LŨ MIỀN TRUNG

Thứ tư - 27/08/2025 05:10
Bài thơ Bão lũ Miền Trung là tiếng thổn thức trước những mất mát tang thương mà người dân miền Trung phải gánh chịu mỗi mùa giông bão. Với ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh chân thật, từng câu chữ như dòng nước lũ dội về, cuốn theo nỗi đau, nước mắt và cả những giấc mơ tan vỡ. Nhưng giữa tan hoang ấy vẫn ánh lên nỗi khắc khoải và khát vọng vươn lên – niềm hy vọng mong manh nhưng bất diệt của những con người kiên cường nơi dải đất đầy nắng gió.
BÃO LŨ MIỀN TRUNG

Bão lũ Miền Trung

 


Nghe cơn bão về.
Cha đứng ngồi không yên
cả nhà vội vã
bao nước đè tôn,
mẹ già run run
buộc chặt cánh cửa

 

Nhưng bão về, gào thét…
gió rít từng cơn
Cây đổ nghiêng ngả

Người đi tránh bão
Để mặc nhà cửa
buồn đau, xót của.

 

Mưa bão, lũ về
cuốn trôi tất cả.
Mái nhà không còn,
sân vườn bùn đầy,
nước về đục ngầu đôi mắt
khóc làng quê, nỗi tuyệt vọng.

 

Trâu bò không còn,
ruộng vườn không thu hái.
Ghe cào, thúng thuyền, hư nát
lấy gì xây lại ước mơ?
Ruộng đồng chìm sâu,
lúa đọng bùn sâu,
Ôi giấc mơ học trò
trôi lạc giữa dòng đục.

 

Đời biết đi về đâu?
Nước mắt hòa trong tiếng mưa,
tiếng gọi lạc vào giông gió.
Miền Trung đứng lên từ tan hoang,
nhưng mỗi mùa bão tới
lại thêm một mảnh hy vọng
trôi theo con nước dữ.

 

Đến bao giờ, tôi không biết
Miền Trung hết lũ cuốn về?
Thương cha mẹ già em thơ
Gầy bao mơ ước, theo dòng lũ trôi.

 

Joshkimt

Tác giả bài viết: Lm Giuse Hoàng Kim Toan

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây