Giáo Xứ Châu Sơn

https://giaoxuchauson.vn


TRƯỜNG CA GIÁO DÂN CHÂU SƠN

Chuyên mục 70 NĂM GIÁO XỨ xin giới thiệu bài viết của anh Đậu Quang Đồng
TRƯỜNG CA GIÁO DÂN CHÂU SƠN




TRƯỜNG CA GIÁO DÂN CHÂU SƠN

 

Mở

 

Một chín năm sáu xa rồi,
Bể dâu còn đọng một trời nhớ thương.
Người từ Mương Mán miền Trung,
Mang theo tiếng nguyện giữa vùng biển khơi.
Bước chân lưu lạc nhiều nơi,
Tìm nơi đất mới, dựng đời mai sau.
Giữa khi lòng dạ phân vân,
Chính quyền mở lối cao nguyên đón người.
Một đêm thao thức đầy vơi,
Các vị kỳ lão bàn lời tương lai.
Quyết tìm đất mới ngày mai,
Cho con cháu có đường dài dựng xây.
Bốn người nhận lấy việc này,
Lên đường khảo sát tháng ngày gian nan.

 

CHƯƠNG I: CHỨNG NHÂN LỊCH SỬ
(Những người mở đất, lập làng, dựng xứ)

 

Cố Trần Hiển tuổi đã cao,
Vững như cây cổ đi vào núi sâu.

Cố Lưu Cầm chí bền lâu,
Bao năm từng trải bạc đầu gió sương.

Ông Trần Mân dạ kiên cường,
Tuổi xuân cháy lửa mở đường tương lai.

Ông Trần Duy Thận sức trai,
Theo chân tiền bối miệt mài ngược xuôi.
Tháng sáu nắng đổ ngang trời,
Ban Mê bụi đỏ đón người phương xa.
Rừng thiêng nước độc bao la,
Mây ngàn phủ kín sơn hà hoang vu.
Đường đi đá lở mịt mù,
Ngày băng suối dữ, đêm ru võng rừng.
Muỗi kêu như sáo lưng chừng,
Vắt bâu máu chảy, gai rừng bám chân.
Bốn người mang một tinh thần
Tìm nơi đất sống cho dân quê mình.
Không vì danh vọng công trình,
Chỉ mong con cháu yên bình mai sau.

 

Ngày về, họp lại đồng bào,
Tin vui như ánh trăng vào đêm sâu.
Một vùng đất mới nhiệm mầu,
Châu Sơn - Núi Ngọc, khai màu tương lai.

 

Ban định cư được lập ngay,
Lo toan quy hoạch những ngày đầu tiên.
Mở đường, phân hộ, chia nền,
Dựng nên nền móng bình yên xóm làng.

Ông Mân tận tụy đảm đang,
Cùng với
ông Quảng mở mang địa phần.
Ông Tuệ cẩn trọng chuyên cần,
Ông Đậu Quang Tín góp phần công lao.
Cùng
ông Văn Trị trước sau,
Lo từng ranh giới vuông màu đất quê.
Những người chẳng kể nặng nề,
Dựng nên hình vóc làng quê buổi đầu.
Xe ủi gầm giữa nương dâu,
Mở con đường mới xuyên sâu rừng già.

Thầy Sâm phụ lái tài hoa,
Thầy Thể tiếp sức băng qua dốc ngàn.
Từ nơi lau lách hoang tàn,
Đường làng dần hiện thênh thang bóng chiều.
Bao nhiêu công sức sớm chiều,
Hóa thành nhịp sống thân yêu xóm làng.

Ban Hành Giáo, thuở gian nan,
Cố Trần Nghi gánh việc làng việc dân.
Ngày đêm lo liệu ân cần,
Cho đời sống đạo thêm phần khang trang.

 

Qua thời mở đất khai hoang,
Xóm làng dần dựng huy hoàng đức tin.
Sớm chiều kinh nguyện hòa mình,
Tiếng chuông, tiếng mõ, nghĩa tình quê hương.

 

Ông Đồ Hoan tiếng vang vang,
Mõ tre gõ vọng rộn làng sớm trưa.
Tin làng chẳng quản nắng mưa,
Một lời ông gọi, nhà nhà đều hay.
Bao năm giai thoại còn đây,
Tiếng rao còn vọng, tháng ngày chưa phai.

Ông Bảo dáng cũ thân quen,
Thuốc lào, đá lửa khơi miền nhớ thương.
Khói bay quyện giữa chiều sương,
Thơm tình xóm đạo, vấn vương nghĩa làng.

Ông Dung, ông Trọng, ông Cầm,
Xe lam chuyên chở, âm thầm ngược xuôi.
Nắng hè rồi lại mưa rơi,
Vẫn đưa khách lạ, đón người khách quen.

Ông Công, ông Tuệ một thời,
Ông Thành, ông Vệ sáng ngời sức trai.
Máy cày thức với ban mai,
Mở đồng, vỡ đất, miệt mài sớm hôm.

 

Đất quê gây dựng bao công,
Lại cần người giữ lửa hồng mai sau.
Có người lặng lẽ bắc cầu,
Ươm mầm tri thức, dãi dầu tháng năm.

 

CHƯƠNG II: CHỨNG NHÂN PHỤC VỤ
(Những người giữ lửa đức tin và xây dựng cộng đoàn)

 

Trẻ thơ ngày ấy ước mong,
Có người dạy chữ giữa vùng xa xôi.

Thầy Chấp vun xới cuộc đời,
Thầy Duyệt, thầy Thái sáng ngời bảng đen.
Cô Lục nghiêm nghị thân quen,
Cô Hoa chắp cánh tuổi tên học trò.
Từ trang vở trắng đơn sơ,
Bao mầm xanh đã nên mùa trái thơm.
Bậc trung học mở mái trường,

Thầy Nam, thầy Tĩnh vun trồng tương lai.
Thầy Uy, Thầy Giáo miệt mài,
Gieo bao con chữ thành tài mai sau.

 

Ông Công vững chãi bước chân,
“Đốc công” xây dựng, chuyên cần sớm hôm.
Lo từng viên gạch, bao, vòm,
Lo từng cây cột, từng hàng ngói tôn.
Kẻ thì góp gỗ góp công,
Người mang cát đá, vun trồng tương lai.
Chung tay dựng mái Thánh Đường,
Để nay con cháu tựa nương mái nhà.
Tiếng chuông nhà nguyện ngân nga,
Theo năm tháng gọi người ta tìm về.


Đức tin bén rễ làng quê,
Nhờ bao tâm huyết chẳng hề phô trương.

O Hòe dâng trọn tình thương,
Với đoàn “Con Đức Mẹ” hương nguyện cầu.
Sớm hôm kinh nguyện nhiệm mầu,
Ươm trong lòng trẻ sắc màu Mẹ yêu.
Những mùa hoa nắng sớm chiều,
Vẫn nghe tiếng hát dìu lời Mân Côi.
Bao người từ thuở nằm nôi,
Lớn lên trong tiếng Mẹ ngồi chở che.

 

Bà Cảnh sốt sắng mọi bề,
Ông Phục xướng nguyện, đi về sớm hôm.
Tiếng kinh vang giữa chiều hôm,
Đưa bao mái ấm về trong an bình.
Khi vui cùng lúc gian nan,
Tiếng kinh vẫn sáng như ngàn sao khuya.
Đức tin đâu phải lời thề,
Mà là nhẫn nại đi về không ngơi.

 

Nửa đời rồi lại một đời,
Ông Cao Minh vẫn trọn lời dạy răn.
Năm mươi năm chẳng ngại ngần,
Gieo mầm “Huấn – Giáo” cho đàn cháu con.
“Xưng tội rước lễ” còn son,
Bao mùa “Thêm sức” cho hồn tuổi thơ.
Như người vun gốc đợi chờ,
Cho cây đức hạnh nở hoa giữa đời.

 

Ngọc Minh một dạ không vơi,
Năm mươi năm giữ những lời dẫn chung.
Bàn thờ, nghi lễ, cộng đồng,
Đều nhờ chu tất, trước sau vẹn toàn.
Từng “Lời dẫn nguyện” ngân vang,
Dìu đưa giáo hữu hiệp hành lời kinh.
Âm thầm như ánh bình minh,
Mà soi sáng cả hành trình Chúa ban.


Nửa thế kỷ giữ cung đàn,
Ngọc Huân “Tập hát” muôn vàn thánh ca.
Bao mùa thương khó đi qua,
Rồi mùa xuân đến chan hòa hồng ân.

Giọng ca hòa với tiếng ngân,
Nâng tâm hồn vượt bụi trần thế gian.
Ca đoàn như cánh thiên thần,
Đưa lời cầu nguyện dâng lên Thiên Tòa.

 

Khánh Điệp lặng lẽ chuyên lo,
Năm mươi năm giữ cung tơ nhà thờ.
Ngón tay dệt những vần thơ,
Bằng âm thanh thánh, bên bờ đức tin.
Mỗi khi giọng hát lặng im,
“Tiếng đàn” cất nhẹ nối liên đất trời.
Biết bao thế hệ qua rồi,
Âm vang vẫn đọng trong lời thánh ca.

 

Mỗi ngày khi ánh dương sa,
Có người lặng lẽ mở ra “Cửa Đền”.

Cố Dong tận tụy, không quên,
Ông Nam bền bỉ, giữ nền nếp xưa.
Ngày ngày chẳng quản nắng mưa,
“Chuông ngân” là thấy cửa vừa mở ra.
Việc xem như rất bình thường,
Lại là nghĩa vụ yêu thương âm thầm.

 

Việc chung nào kể thiệt hơn,
Miễn sao xóm đạo thuận hòa trước sau.
Giữ cho tình nghĩa bền lâu,
Là xây nền móng nhiệm mầu Châu Sơn.

 

CHƯƠNG III: CHỨNG NHÂN HOA TRÁI
(Những người làm rạng danh quê hương)

 

Từ ngày khẩn đất khai sơn,
Đức tin vun đắp, nẻo đường nở hoa.
Không riêng ruộng lúa đồng xa,
Mà còn kết trái tài hoa con người.
Bao người góp sức cho đời,
Bằng câu thơ đẹp, bằng lời nhạc hay.
Tên quê theo cánh chim bay,
Mang hồn Núi Ngọc, trình bày đó đây.
Xin lần giở những trang vàng,
Nhắc người, lưu dấu vẻ vang, quê nhà.


Ngọc Hạnh “thi sĩ" tài hoa,
Dệt hồn xứ đạo thành ca, thành vần.
Con đường đất đỏ âm thầm,
Tiếng chuông giáo xứ, bóng râm sân nhà.
Đi xa trăm núi ngàn xa,
Vẫn nghe quê cũ, ngân nga trong lòng.

 

Văn Kính ghi "nốt nhạc" hồng,
Cho quê hương cất tiếng lòng mến thương.
Bao lời ca mãi vấn vương,
Ươm mầm hy vọng, trên đường đức tin.
Âm nhạc nối kết mọi miền,
Cho người xa xứ hướng miền cố hương.
Dẫu cho tóc điểm phong sương,
Tiếng ca còn mãi gieo hương cho đời.

 

Quang Đại học vị rạng ngời,
Hai lần tiến sĩ, sáng người quê hương.
Đi xa vẫn nhớ nguồn cơn,
Vẫn mang hình bóng Châu Sơn trong lòng.
Đất lạ nuôi dưỡng thành công,
Người thành đạt, lại vun trồng đất quê.
Đó là nghĩa nặng tình thề,
Uống nguồn nhớ nước, đi về nhớ nơi.

 

Từ quê hương Chúa gọi mời,
Ân Đức mang tiếng hát đời hiến dâng.
Cung đàn trải rộng xa gần,
Ươm bao giai điệu thấm nhuần yêu thương.
Người con của xứ Châu Sơn,
Mang hồn quê mẹ vào trong cung đàn.
Tiếng nhạc bay khắp Việt Nam,
Lòng vẫn đau đáu tình làng năm xưa.
Dẫu đi muôn nẻo sớm trưa,
Vẫn nghe đất mẹ như vừa gọi tên.
Mỗi trang nhạc viết nên duyên,
Dệt từ ký ức thiêng liêng quê nhà.
Tạ ơn Chúa đã ban cho,

Linh mục nhạc sĩ điểm tô ân tình.
Để trong dòng chảy đức tin,
Châu Sơn còn mãi lung linh tiếng đàn.

 

Anh Võ học giỏi thông minh,
“Thủ khoa cậu Tú” rạng danh xóm làng.
Từ trang sách, mở tương lai,
Cho bao lớp trẻ thêm hoài bão cao.
Thành công đâu phải tự hào,
Mà là ngọn đuốc dẫn vào ngày mai.
Để cho lớp trẻ nối dài,
Con đường học vấn dựng xây quê nhà.

 

Hai Ngàn Hai Bốn, vừa qua,
Châu Sơn rộn rã niềm vui ngập tràn.

Đức Cha Huy Bắc vinh quang,
Người con giáo xứ lên hàng Chủ Chăn.
Từ miền đất đỏ gian truân,
Vươn lên, phục vụ đoàn dân, Chúa mời.
Tin vui lan khắp muôn nơi,
Như hoa ân phúc giữa đời ngát hương.

 

Hai năm sau nữa, Chúa thương,
Lại ban cho xứ thêm người hiển vinh

Quốc Hưng họ Nguyễn, hiền minh,
Người con giáo xứ, quang vinh đáp lời.

Giám mục phục vụ nơi nơi,
Qui Nhơn vẫy gọi, đất trời chung vui.

Tạ ơn Thiên Chúa cao vời,
Đã cho hoa trái đức tin trổ cành.
Từ bao thế hệ chân thành,
Gieo trong đất đỏ hạt lành Phúc Âm.
Hôm nay cây đã xanh tầm,
Đơm hoa kết trái âm thầm bấy lâu.

 

CHƯƠNG IV: CHỨNG NHÂN HIẾN DÂNG
(Những người hoàn tất hành trình giữa lúc phục vụ)

 

Nhưng đâu chỉ những vinh quang,
Gọi tên hoa trái trên đàng đức tin.
Bao người lặng lẽ hy sinh,
Dâng đời phục vụ chẳng màng lợi danh.
Có người tóc bạc chưa thành,
Có người công việc còn đang giữa đường.
Đang khi góp sức dựng xây,
Chúa thương gọi bước ngày về bình an.

 

Có người ngã giữa việc làng,
Đang khi phục vụ dở dang công trình.

Ông Cao Thế trọn nghĩa tình,
Ra đi lúc vẫn một mình chăm hoa.
Cuộc đời chẳng nói nhiều lời,
Mà bằng hành động sáng ngời yêu thương.
Như bông hoa giữa giáo đường,
Dâng cho Thiên Chúa hương thơm cuối cùng.

 

Thế Phượng chủ tịch xứ làng,
Trọng trách gánh vác, việc chung ân cần.
Chưa tròn tâm nguyện góp phần,
Đã về bên Chúa an phần nghỉ ngơi.
Bao người còn nhớ nụ cười,
Nhớ lòng tận tụy vì người giáo dân.
Một đời trung tín chuyên cần,
Nay thành hạt giống gieo vần yêu thương.

 

Ông Bửu trưởng họ An Tôn,
Đang khi phục vụ vẫn còn dở dang.
Bỗng nghe Chúa gọi lên đường,
Để lại thương nhớ vấn vương bao người.
Nhưng điều còn mãi không vơi,
Là tấm lòng đã trao đời cho nhau.
Người đi khuất bóng từ lâu,
Việc lành vẫn nở sắc màu đức tin.

 

Ông Ban trưởng họ Giuse,
Giữa khi công việc bộn bề giáo dân.
Chúa gọi về cõi bình an,
Khép trang phục vụ, trần gian nghĩa tình.
Như ngôi sao sáng bình minh,
Tắt nơi dương thế, lại sinh trên trời.
Cộng đoàn tưởng nhớ muôn đời,
Một người tận tụy cho đời giáo dân.

 

Đức Huyên một tấm lòng son,
Việc chi giáo xứ, cũng luôn sẵn sàng.
Khi làm “ca trưởng”, nhịp nhàng,
Khi “cầm đũa nhạc” rộn vang tiếng kèn.
“Thánh Thể” phụng sự lâu bền,
“Dẫn chương trình”, lại làm nên tiếng cười.
Hai vai gánh vác một đời,
Chỉ mong đẹp ý Chúa Trời mà thôi.
Đang khi việc Chúa còn đầy,
Người về thanh thản giữa ngày bình yên.
Tiếng kèn còn vọng khắp miền,
Tiếng ca còn mãi nối liền nhớ thương.

 

Bảy mươi năm một hành trình,
Bao người góp sức dựng thành quê hương.
Có người ghi dấu mở đường,
Có người giữ lửa yêu thương âm thầm.
Có người dạy chữ chuyên cần,
Có người dẫn lễ, có người đàn ca.
Có người chăm sóc nhà Cha,
Có người vun xới luống hoa trước đền.
Tất cả như những viên nền,
Xây nên giáo xứ vững bền hôm nay.
Dẫu tên tuổi có nhạt phai,
Công lao vẫn sáng tháng ngày Châu Sơn.

 

Tâm tình thay Lời kết

 

Trường ca xin được khép rồi,
Mà lòng còn những bồi hồi chưa nguôi.
Bảy mươi năm, một dòng đời,
Biết bao gương sáng khắp nơi trong làng.
Câu thơ có hạn dung nhan,
Lời văn khó kể hết ngàn công lao.

Tên người được nhắc hôm nao,
Chỉ là đại diện biết bao nghĩa tình.
Còn bao người đã hy sinh,
Âm thầm góp sức dựng nên quê nhà.
Còn bao người mẹ, người cha,
Suốt đời lặng lẽ chẳng màng tiếng khen.
Có người đã khuất bên thềm,
Có người tóc bạc êm đềm tuổi cao.
Có người chẳng được nêu vào,
Mà công lao vẫn dạt dào như sông.

Nếu còn thiếu sót đôi dòng,
Xin người lượng thứ tấm lòng nhỏ nhoi.
Không quên một bóng hình nào,
Chỉ vì trang giấy làm sao đủ đầy.
Xin ghi khắc mãi nơi đây,
Ơn người đi trước dựng xây xóm làng.
Xin cho con cháu muôn ngàn,
Đời đời tiếp bước, giữ vàng đức tin.
Kể sao cho hết ân tình,
Bởi trang thơ ngắn, bởi mình người đông.
Xin ai đọc đến cuối dòng,
Cùng dâng một nén hương lòng, tri ân.


Nguyện cùng Thiên Chúa nhân lành,
Ban cho người sống, phúc lành bình an.
Người đã an nghỉ thiên đàng,
Muôn đời hưởng phúc vinh quang Nước Trời.

 

Đậu Quang Đồng

Tác giả bài viết: Đậu Quang Đồng

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây