Giáo Xứ Châu Sơn

https://giaoxuchauson.vn


BẢY MƯƠI NĂM HỒNG ÂN NÚI NGỌC

Chuyên mục 70 NĂM GIÁO XỨ xin giới thiệu bài viết của anh Jos. Trần Ngọc Hạnh
BẢY MƯƠI NĂM HỒNG ÂN NÚI NGỌC


BẢY MƯƠI NĂM HỒNG ÂN NÚI NGỌC

 

Bảy mươi năm vừa đến đó rồi em
Núi Ngọc thân thương “đất lành chim đậu”
Mùa này năm xưa, một chín năm sáu
Nhà dòng đi để tên gọi Châu Sơn

 

Cao nguyên xưa còn trùng điệp núi non
Miền đất này chốn đại ngàn sâu thẳm
Đất mến người, người cần đất sống
Tiếng cồng chiêng đánh thức lũ chim rừng

 

Tiền nhân “Chọn nơi này làm quê hương”
Đổ mồ hôi, nước mắt và công sức
Tiếng chim đêm: “ơi di cư cơ cực”
Dứt mưa rừng, nghe vượn hú nai kêu

 

Mái nhà tranh thở nhẹ khói lam chiều
Bếp lửa hồng ngồi kể chuyện ngoài Bắc
Cái rét thời xưa “áo tơi lồng ấp”
Mùa lũ lụt nhớ đò dọc, đò ngang

 

Định cư định canh đất lạ ngỡ ngàng
Nhớ cha ông dày “lao tâm khổ tứ”
Sống chết với chiên các vị mục tử
Phận các ngài như cây mắm, gốc tràm

 

Lo sống đức tin, lập xứ, lập làng
Xóm ngoài, xóm trong, đường ngang lối dọc
Quê mình xưa vốn thanh bình cuộc sống
Tình xóm làng vui “nước mới râm ran”

 

Từng đoàn người đi vỡ đất khai hoang
Giọt mồ hôi thành hoa thơm trái ngọt
Lộc trời, sương đất mùa màng tươi tốt
Em bé quê thanh thản cưỡi trâu về

 

Con đường làng rợp bóng mát cây che
Đánh đáo, chơi bi… bên hè trước ngõ
Bài đồng dao, trò chơi nào em nhớ?
Cả tiếng gà rừng đánh thức hừng đông

 

Xứ đạo nghèo sống “lễ nghĩa gia phong”
Yêu quê hương, thương gia đình hiếu đễ
Chẳng bao giờ nghe ly thân, ly dị
Tình phu thê trọng đạo lý, luân thường

 

Năm lăm năm mùa phượng đỏ giáo đường
Tuần thương khó,,, khăn tang choàng lịch sử
Nén tâm hương nhớ ơn vị mục tử
Hy tế cuối cùng…mười bốn tháng Ba

 

Chiều tím buông tượng Mẹ Pietà
Phía mờ xa núi cao Vua vũ trụ
Ôm Châu Sơn, ôm đoàn con lữ thứ
Chân chạm đất, mắt hướng cõi thiên đàng

 

Em ạ! Dừng chân Đức Mẹ Đầu Làng
Sáu mươi ba năm lặng thầm đón - đợi
Mẹ Vô Nhiễm như bình minh nắng mới
Phiêu bạt phương trời nhớ bến bình an

 

Bảy mươi năm như một giấc mơ màng
Thọ Ninh, Đông Tràng, Kẻ Tùng, Yên Phú
Nhận Châu Sơn làm quê hương sinh-tử
Nơi để ở, để nhớ và để thương

 

Lúc bình yên, khi sóng gió đoạn trường
“Khúc sinh ca” được mất đầy bi tráng
“Cõi người ta” một thoáng là tóc bạc
Bên kia đồi, tay chạm nắng hoàng hôn

 

Kẻ đến, người đi, trăng khuyết, trăng tròn
Niệm khúc tri ân, bài ca hy vọng
Núi ngọc xưa mới nên làng nên xóm
Châu Sơn nay đã thành phố thành phường

 

“Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương”
Trăm nẻo tha hương, nhớ về em nhé!
Bảy mươi năm Châu Sơn vòng tay mẹ
Thất thập niên Núi Ngọc ấm tình Cha.

 

                      Châu Sơn 4/2026

                     Jos. Trần Ngọc Hạnh

Tác giả bài viết: Jos. Trần Ngọc Hạnh

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây